Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Chôn vùi quá khứ, em bắt đầu sống những ngày không anh!

1

Em sẽ chôn vùi quá khứ và sẽ bắt đầu lại từ đầu, em biết đã quá muộn với em nhưng em sẽ cố gắng để em và anh có thể bắt đầu lại cuộc sống mà không có nhau nữa!

Trước đây em tự tin rằng: "Nếu có một ngày... thì người nói lời chia tay trước là em chứ không phải là anh" vậy mà giờ đây chính anh lại là người "buông tay” em ra trước. Em giận vì anh nói yêu em nhưng sao lại đối xử với em như thế không ở bên em. Anh bảo thương em, không muốn làm em buồn... vậy mà cuối cùng anh lại ra đi anh rời xa em!

Chẳng phải vì anh có một bóng hình nào khác mà rời xa em, mà tất cả đều do giận hờn, ghen tuông và em đã buông những câu nói vô tình khiến anh cảm thấy tổn thương và tự trọng của bản thân bị tổn thương. Chỉ chừng ấy lí do thôi mà anh để em lại một mình. Mặc cho em khóc, em buồn, mặc cho những lời em níu kéo nhưng anh vẫn cứ đi. Sao thế anh? Yêu nhau là hy sinh cho nhau, thông cảm cho nhau những khó khăn... vậy sao giờ đây hai chúng mình yêu nhau mà lại làm nhau "đau" như thế hả anh?
Khoảng thời gian mình sắp chia tay nhau, anh cố gắng kiếm tìm đủ mọi cớ, rằng anh là người không tốt, rằng em không tin tưởng anh, rằng mình không hiểu nhau, rằng em tìm cho mình 1 người tốt hơn anh,… khiến em đau lòng lắm anh biết không? Yêu anh, em trao cho anh tất cả, chẳng còn gì để giữ lại cho mình. Vậy mà anh đi và anh nghĩ rồi sẽ có người khác tốt hơn anh, yêu em hơn anh, lo lắng cho em được nhiều thứ hơn anh. Tất nhiên là có chứ anh? Nhưng liệu em có hạnh phúc không khi em đã từng là của anh và người đàn ông khác liệu có thể chấp nhận được điều đó? Và rồi em có hạnh phúc không khi tim em dù không muốn đi chăng nữa nhưng nó cũng sẽ vẫn hướng về một miền kí ức? Đó là anh, người em yêu thương nhất.
Ngày mình nói chuyện, anh nói chúng mình chia tay nhau sẽ tốt cho cả 2, dù không muốn nhưng cái gì không phù hợp thì mình nên thay đổi. Điều này có mâu thuẫn không anh, em e là điều không phù hợp với anh. Lúc đó tim em đau lắm anh biết không, trong đầu em lúc đó chỉ nghĩ được đây là điều ngu ngốc nhất. Con gái khi yêu thường như thế đấy, dễ vỡ lắm và sẽ càng yếu đuối hơn khi mình đã lỡ "cho" đi rồi. Em cố tìm một lí do nào đó để bấu víu vào đấy, để mà ghét anh, hận anh. Vì khi anh đến, cho em những lời yêu thương, cho em những hi vọng. Bao nhiêu thứ anh xây dựng nên trong em, bao nhiêu thứ tình cảm mình vun đắp theo tháng ngày cùng nhau, để rồi chỉ đôi ba câu nói, một vài tin nhắn hình như mình không là gì của nhau cả. Em đã quá bất ngờ vì sự thay đổi này, em không nghĩ nó lại đến với em 1 cách nhanh như thế.
Hàng ngày, hàng đêm em toàn nghĩ về anh, em đã khóc rất nhiều, em tưởng như mình không thể sống nổi nữa. Em vẫn mong vẫn chờ rồi có một ngày anh với em sẽ là 1 gia đình hạnh phúc có nhưng đứa trẻ và em có thể chăm sóc cho anh. Càng hi vọng, càng mong thì em lại càng thất vọng vì anh nói đúng tình cảm cần xuất phát từ 2 phía cần phải vun xới nhưng 1 người vun 1 người  đào thì sẽ không thành được. Em chẳng làm được việc gì, em bỏ bê hết thảy, chỉ để suốt ngày nghĩ về những gì đã qua. Vẫn biết như thế là yếu đuối lắm nhưng em không thể làm khác được, em biết như vậy là đã tự làm khổ mình. Từng kỉ niệm, từng lời nói, từng yêu thương cứ hiện về trong em. Cứ tưởng như em sẽ không đứng dậy nổi nữa.
Quá khứ giờ đây chỉ em riêng em mang nhưng em sẽ mạnh mẽ đi qua cuộc đời mình. Những lời yêu thương của anh lúc xưa giờ em sẽ xem đó là những kí ức đẹp. Em chúc anh sẽ kiếm tìm được một hạnh phúc mới và tìm được người tốt hơn em, người mà anh đã cho là hợp với anh, hiểu anh. Dù những lúc một mình, cô đơn em vẫn nghĩ, vẫn nhớ về anh, vẫn khóc, vẫn cười với những gì mà bây giờ em gọi bằng hai tiếng "kỉ niệm"... nhưng như thế thì lòng em thanh thản lắm.
Những gì đã xảy ra nó đều có lý do của nó mà, đúng không anh? Anh đừng tự dằn vặt với những gì đã "lỡ" gây ra cho em vì những "lỡ làng" đấy có phần của em trong đó. Nói không trách anh thì tức là em nói dối nhưng nếu sống mà chỉ hận thù, hờn trách nhau, chỉ khiến lòng thêm nặng nề, mệt mỏi. Em không ghét, trách, giận hay hận anh một chút nào cả… Chi bằng mình cố gắng, không nghĩ về nó nữa, em sẽ cố quên đi tất cả và bắt đầu lại từ đầu, em biết đó rất khó với em nhưng em sẽ cố gắng... nhưng dù sao với tình yêu này, em không có gì phải hối hận hay thấy có lỗi gì với anh.
Em đã yêu, đã tin, đã hạnh phúc, đã khổ đau, đã mềm lòng yếu đuối và cũng đã thay đổi vì anh... và em cũng đã làm tất cả vì anh rồi. Em thấy nhẹ nhàng vì ít ra trong tình yêu này em cũng đã sống thật với mình. Chỉ có điều em là người con gái không tốt, không xứng với anh, không mang lại cho anh được vui vẻ và hạnh phúc. Vì thế anh đã ra đi và sẽ có người khác sẽ mang lại cho anh điều đó. Anh sẽ tìm được người như vậy hơn em về tất cả, em sẽ luôn cầu chúc cho anh được hạnh phúc.
Giờ đây em viết những dòng này không phải để anh thấy thương hại em và mong anh quay về với em đâu. Có thể những điều này em không thể nói với ai và em nói ra để thấy lòng mình được thanh thản hơn. Em sẽ chôn vùi quá khứ và sẽ bắt đầu lại từ đầu, em biết đã quá muộn với em nhưng em sẽ cố gắng để em và anh có thể bắt đầu lại cuộc sống mà không có nhau nữa!
Em sẽ cố gắng quên anh, em sẽ cố gắng không khóc, không buồn, không đau, không nghĩ đến anh nữa...  em sẽ sống để học tập và làm việc thật tốt để sau này gặp lại em sẽ để lại trong anh sự tiếc nuối.
Dù sao em cũng phải cám ơn anh! Cám ơn anh đã cho em một tình yêu, một kỷ niệm mà có lẽ cả đời này em sẽ không bao giờ quên được. Em không khóc nữa anh à, em ngốc quá phải không anh. Tạm biệt anh!
READ MORE >>

"Em đã mất rồi à?"

1

Hắn ta ôm ấp, vồ vập em như 1 con mồi. Van xin, đe dọa, em dùng tất cả mọi cách để hắn buông em ra nhưng không được. Khi em vừa lôi được chai bình xịt hơi cay ra thì...

Gửi tác giả bài viết "Anh đòi tôi cho anh biết còn trinh trắng hay không"!

Đọc xong tâm sự của chị, em thấy lòng nghẹn ngào, chua xót và tủi hờn cho chính chị và em. Em là sinh viên năm 3 đại học. Một người mà ở ngoài ai cũng nhận xét hoạt bát và năng nổ, cười nói cả ngày. Nhưng mấy ai hiểu được rằng mỗi khi đêm về hay nhìn thấy những đôi yêu nhau là em lại thầm ghen tỵ.

Ngày nhỏ, khi em đang học mẫu giáo, ba mẹ bận đi làm kiếm tiền. Em và anh trai ở nhà vừa trông nhà vừa chạy quanh xóm chơi. Mọi chuyện sẽ chẳng có gì nếu như em không bị những kẻ hàng xóm dụ chơi trò người lớn. Suy nghĩ non nớt và chẳng hiểu có chuyện gì xảy ra. Những chuyện này em giấu kín vì được dặn không được kể cho bất kì 1 ai. Em đã tin. Và không bao giờ hé bất kì một lời nào cả.

Chỉ đến khi học cấp 2, bắt đầu học đến phần giáo dục giới tính em mới biết được rằng em đã xảy ra chuyện gì. Hoang mang, tội lỗi, em ghê tởm cả chính bản thân mình. Em cố gắng học và chỉ mong sao có thể đi khỏi cái mảnh đất và hình ảnh về những kẻ đã làm hại em. Trong suy nghĩ của em, em đã "mất".

Em không thể có được nổi tình yêu chân thành và em cũng không dám yêu bất kì 1 ai. Lên mạng em có quen 1 người. Cũng chỉ như những cặp tuổi đôi khác, tụi em nhận vợ nhận chồng. Thực sự em thích người đó cho dù bọn em chưa bao giờ bước ra khỏi thế giới ảo. Rồi đột nhiên người đó mất tích, không online nữa. Nhìn cái nick vô hồn không bao giờ sáng, em hoang mang buồn chán nghĩ rằng sẽ chẳng còn ai để nói chuyện, đồng cảm với em.

Và thêm 1 lần nữa có 1 người đến bên em. Cũng là ảo. Nhưng tình cảm lần này khác hẳn trước. Em đã rung động hoàn toàn. Em đã biết khóc, đã biết thế nào là được chiều chuộng, hờn, giận, hạnh phúc. Đã tưởng rằng em sẽ gặp được người mà em yêu hết cuộc đời. Em cũng đã suy nghĩ rằng nếu bước qua khỏi thế giới ảo sẽ như thế nào nhưng em chưa một lần thực hiện. Cộng thêm cái tính trẻ con, bướng bỉnh và đôi chút ngang ngược của em đã làm hỏng tất cả.

Tình yêu ảo mong manh lắm. Mang tiếng có người yêu nhưng nắm tay là gì, ôm hôn là gì? Những lúc buồn vui chỉ là dòng tin nhắn, chỉ là cuộc điện thoại. Nếu không nói ra thì đối phương có thể biết hay không? Em đau khổ trong hơn 1 năm để rồi dặn lòng không bao giờ được tin những thứ được gọi là hạnh phúc ảo nữa.

Nhưng rồi em gặp một người trên 1 trang mạng. Cũng chỉ đơn giản là hỏi thăm, làm quen và rồi 1 cuộc hẹn. Lo lắng vì lần đầu tiên bước ra khỏi thế giới ảo không biết sẽ ra sao, sẽ như thế nào. Và rồi anh ta đưa em vào nhà nghỉ ngay sau khi đón em. Anh ta kêu trời nắng bị say nắng và muốn vào nhà nghỉ để nghỉ ngơi. Em cũng không hiểu tại sao ngày hôm đó em lại can đảm bước chân theo anh ta vào. Vì trong túi em có chai bình xịt hơi cay phòng thân hay vì em tự tin rằng chẳng ai làm gì được em hay vì em nghĩ rằng đến lúc đó sẽ có 1 chàng hoàng tử, 1 ông bụt hiện ra cứu em?

Em không lí giải được. Hắn ta ôm ấp, vồ vập em như 1 con mồi. Van xin, đe dọa,... em dùng tất cả mọi cách để hắn ta buông em ra nhưng không được. Khi em vừa lôi được chai bình xịt hơi cay ra thì hắn đã chộp lấy và vứt đi. Kháng cự, chống đối. Em đã không thoát được hắn. Em đau, rất đau, em gào lên xin hắn buôn tha nhưng rồi hắn nói: "Em mất rồi à?". Em đau đớn, tủi nhục.

Và rồi hắn lại lao vào dày vò em. Để đến khi xong xuôi thỏa mãn cái dục vọng của hắn, hắn nhìn em rồi bỏ đi. Vùng kín và cả người em đau đớn. Em ôm lấy quần áo và rồi nhìn thấy vết máu loang trên tấm khăn trải giường trắng. Em không hiểu tại sao, tại sao lại có vết máu. Em vẫn còn ư? Nước mắt, nỗi đau của ngày hôm đó em nếm trải quá đủ. Suy nghĩ của em là chỉ muốn chết nhưng rồi nhận ra gia đình em sẽ như thế nào nếu em tự tử vì bị cưỡng hiếp? Em không đủ can đảm và tự tin. Em căm thù hắn và càng căm ghét chính bản thân em hơn. Tự tin quá để làm gì? Ngạo mạn quá để làm gì? Chuốc lấy đắng cay ngày hôm đó là do em quyết định đấy chứ. Nắm tay chưa từng được biết, ôm chưa biết, hôn càng không... và rồi hôm đó em được biết tất cả. Nhục nhã quá chị ạ.

Trở về nhà em lo lắng chỉ sợ một ai đó phát hiện ra vết bầm tím trên người em. Vùng kín và toàn thân đau ê ẩm. Tự nhủ phải cố gắng không được để ai biết rằng mình đang mệt mỏi. Em đã buộc phải gượng cười. Còn hắn ta sau khi làm chuyện đó với em thì một mực kêu rằng anh yêu em nên anh làm vậy. Rằng em quá cả nghĩ. Chuyện quan hệ này chỉ là bình thường... Và tất nhiên chuyện kết thúc. Hắn ta nói rằng hắn đã quá mệt mỏi và em không tốt, không xứng đáng với hắn. Nực cười, nỗi uất ức muốn nghẹn lên.

4 tháng rồi nhưng những gì về hắn vẫn như đang trước mắt của em vậy. Khóc, em khóc cũng đã đủ rồi. Đau, em mất cảm giác rồi. Em phải thay đổi. Phải cố gắng. Việc học còn trước mắt, gia đình còn bên cạnh. Nhìn lũ đàn ông con trai, em chỉ thấy 1 màu đen, chỉ thấy cái quá khứ dơ bẩn. Em mất lòng tin.

Đôi lúc em thèm lắm cái cảm giác có người quan tâm, được giận, được dỗ dành... Nhưng em sẽ phải ra sao, phải đối mặt như thế nào đây? Màng trinh có là tất cả? Nỗi đau này khi nào nguôi trong em?
READ MORE >>

Gái Hà Nội lấy chồng dân tộc có vấn đề không?

0

Khi con tôi sinh ra, liệu nó sẽ theo họ bố hay họ mẹ, dân tộc bố hay dân tộc mẹ? Nếu theo họ tôi thì liệu gia đình anh có chấp nhận hay không? Nếu theo họ bố thì liệu con tôi có bị bạn bè trêu ghẹo hay nhìn nó với một ánh nhìn khác hay không?...

Sau khi chia tay người yêu thứ nhất, cuộc tình mới đến với tôi khá nhanh. Ai đó có thể nghĩ tôi thật nông nổi và không chung tình nhưng thực sự tôi rất yêu anh. Tôi yêu anh, yêu anh từ ánh mắt đến điệu bộ lúc anh tức tối. Anh là người lạnh lùng và không biết thể hiện tình cảm, trái ngược với một người luôn thích lãng mạn và tìm mọi cách thể hiện nó như tôi. 

Tôi yêu anh, anh chẳng lừa tôi cái gì, anh luôn tìm cách giải thích những thứ mà tôi chưa rõ, anh luôn chiều chuông tôi, lo cho tôi và nói "Anh yêu em" nhưng thứ duy nhất mà anh chưa bao giờ nói đó là anh là người dân tộc. Nhưng sao tôi lại yêu và rồi phải có những quyết định khó khăn cho chính cuộc đời và tương lai của tôi, cũng là cho con cái tôi sau này.


Có lẽ làm việc cùng nhau một khoảng thời gian dài đã giúp tôi hiểu anh hơn và sớm nhận lời yêu của anh. Khi làm việc ai cũng nói anh lạnh nhạt và nghiêm túc. Vậy mà anh như trở thành một người khác, luôn nở nụ cười khi tôi tán phét hoặc nói chuyện.

5 tháng chính thức yêu nhau, dù đó không phải là quãng thời gian quá dài nhưng ngay từ đầu chúng tôi đã xác định và suy nghĩ về tương lai. Anh lúc nào cũng sợ không bằng tôi, không biết sau này có khá giả và lo cho cuộc sống của tôi tốt như bố mẹ cho tôi bây giờ không. Anh mặc cảm vì bản thân anh không phải dân Hà Nội, bố mẹ lại làm nghề nông còn tôi thì ngược lại, sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, lại luôn được bố mẹ chăm sóc tốt và "cần gì được nấy".



Một lần, anh quyết định đưa tôi về nhà để tôi thấy được hoàn cảnh gia đình anh và cũng là cơ hội để tôi có thể có những quyết định rõ ràng. Khoảng cách 100 km không phải là quá xa khi bọn tôi đã thực sự yêu nhau. Cả hai đều nghĩ (theo ý của mình) là chờ khi tôi ra trường đi làm một thời gian, khi ấy chúng tôi đã tự chủ đôi chút về kinh tế và đó cũng có thể là quãng thời gian giúp anh có thể tập trung cho công việc và cả 2 sẽ hiểu nhau hơn trước khi đi đến quyết định hôn nhân.

Chuyến đi khá vui vẻ, cả gia đình anh đều vui và luôn miệng nói nhất định lần sau phải ở chơi lâu hơn. Tôi cũng thấy rất gần gũi và không suy nghĩ gì nhiều. Duy nhất chỉ một điều mà anh không hề nói. Chỉ khi tôi đến nhà nhìn vào ban thờ trước sân, nghe mấy bác hàng xóm nói chuyện mới biết, anh và gia đình là người dân tộc.

Cái cảm giác lạ lẫm đó khiến tôi như bị nghẹt thở. Tôi biết khá nhiều về anh, về bạn bè anh, đến cả chứng minh thư của anh tôi cũng xem qua nhưng tôi không hề nghĩ đến và anh chưa bao giờ thổ lộ anh là người dân tộc.



Bố mẹ tôi lại càng không thích tôi lấy chồng xa vì nhà tôi chỉ có mấy chị em gái. Giờ nếu họ lại biết anh không phải người Kinh thì chắc cuộc sống của tôi sẽ đi vào bế tắc. Liệu bố mẹ tôi có chấp nhận?

Tôi yêu anh nhưng cứ nghĩ tới việc hai đứa có lấy nhau nếu không đủ kinh tế, chưa chắc có thể xây nhà, sống cảnh ở trọ thì có thể chịu được hay không? Rồi khi con tôi sinh ra, liệu nó sẽ theo họ bố hay họ mẹ, dân tộc bố hay dân tộc mẹ? Nếu theo họ tôi thì liệu gia đình anh có chấp nhận hay không? Nếu theo họ bố thì liệu con tôi có bị bạn bè trêu ghẹo hay nhìn nó với một ánh nhìn khác hay không?...



Những suy nghĩ ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí tôi rất nhiều lần rồi. Có thể tôi lo quá xa nhưng chỉ vì yêu anh và nghĩ cho tương lai cả hai đứa mà thôi. Tôi không biết phải làm sao?
READ MORE >>

28 tuổi, tôi muốn lấy chồng

0

Tôi muốn lấy chồng, tôi không muốn sống một mình mãi như vậy không? Nhưng thực sự với tôi, tìm một người đàn ông hợp với mình thật là khó dù tôi đẹp và khá dễ thương.

Tôi năm nay 28 tuổi, về hình thức trông tôi cũng khá ưa nhìn cũng có nhiều người nói trông tôi đẹp và dễ thương nhưng đến bây giờ tôi vẫn chưa tìm cho mình được hạnh phúc riêng. Trong những năm tháng đi học và đi làm, tôi từng có nhiều chàng trai theo đuổi và tôi cũng đã có một lần yêu nhưng không đi đến đâu. 
Đến giờ những người đó hầu hết đã lấy vợ hoặc có người yêu khác còn tôi thì vẫn lẻ bóng một mình. Trong gia đình tôi là con thứ hai, sau tôi còn có hai đứa em nữa, chị gái tôi đã có gia đình và sống riêng.
Tôi hiện sống cùng bố mẹ và hai đứa em ở vùng ngoại ô thành phố Hồ Chí Minh. Công việc của tôi cũng khá ổn định. Sau khi tốt nghiệp đại học tôi làm cho công ty về hạt giống tuy nhiên cuộc sống riêng của tôi thì vẫn chưa ổn định. Tôi luôn cảm thấy cuộc sống của tôi tẻ nhạt, buồn chán, thế nhưng tôi không biết thay đổi nó bằng cách nào trong khi lúc nào tôi cũng có một mình. 
Tính tình của tôi cũng vui vẻ, cũng biết chia sẻ nhưng hình như tôi không có cơ hội tiếp xúc với những người đàn ông thì phải. Bạn bè có một số người cũng đã làm mai làm mối cho tôi với người này người nọ nhưng vẫn không đi đến đâu. Đồng nghiệp thì ai cũng nghĩ là tôi có người yêu rồi và nghĩ là tôi quá kén nên họ cũng quen với việc tôi độc thân.
Khi đến nhà anh chị hay bạn bè tôi, tôi thấy những đứa nhỏ thật dễ thương và tôi thấy rất thèm, thèm đến cháy lòng được có một đứa con để chăm sóc, muốn có người sẵn sàng chia sẻ và ôm tôi vào lòng để chia sẻ mọi điều. Tôi muốn lấy chồng, tôi không muốn sống một mình mãi như vậy không? Nhưng thực sự với tôi, tìm một người đàn ông hợp với mình thật là khó.
Tôi cảm thấy mệt mỏi, muốn trốn đi thật xa khi suốt ngày bị hỏi han, bị giục, bị nhắc nhở lấy chồng, cảm giác như có rất nhiều áp lực đang đè nặng lên mình. Về nhà thì bị gia đình giục, ra đường thì thường xuyên phải cười trừ khi có người hỏi thăm. Họ hàng thì nhắc nhở, hàng xóm thường xuyên hỏi han “Bao giờ cháu cho mọi người đi dự đám cưới? Bao giờ cháu lấy chồng vậy? Thèm uống rượu của cháu quá!". Tôi rất mệt mỏi, chạnh lòng và chán chường vì những câu hỏi như thế...
Tôi rất muốn lấy chồng nhưng không biết lấy ai bây giờ. Hiện tại tôi không yêu ai, nhưng tôi cũng không muốn ngồi chờ để tìm một người phù hợp khi đã 28 tuổi. Ở cơ quan tôi được gọi là “gái già”, không có điều kiện để kén và chọn nữa. Nhưng nói thật là tôi không biết phải làm thế nào để thay đổi, thay đổi từ đâu và làm gì để thay đổi? Tôi buồn quá, các bạn hãy cho tôi một lời khuyên với!
READ MORE >>

Tin mới

Món ngon

Mẹo Hay

Nhà đẹp

Mua sắm

Tâm sự


 

Copyright © 2009 by Hạnh Phúc Gia Đình, PhuVan Thiết Kế, Bản Quyền Powered By Blogger